Được ghi hình mà không cần xin đồng ý trong một số trường hợp, nhưng vẫn có nghĩa vụ thông báo. Kèm theo là giới hạn về mục đích sử dụng và thời gian lưu trữ.
Gần như cửa hàng nào cũng có camera. Câu hỏi đặt ra là hình ảnh khách hàng thu được có phải dữ liệu cá nhân không, và phải làm gì với nó. Điều 32 Luật 91/2025/QH15 xử lý riêng tình huống này.
Được ghi hình không cần đồng ý trong ba trường hợp
Khoản 1 Điều 32 quy định cơ quan, tổ chức, cá nhân được ghi âm, ghi hình và xử lý dữ liệu cá nhân thu được từ hoạt động ghi âm, ghi hình tại nơi công cộng, hoạt động công cộng mà không cần có sự đồng ý của chủ thể dữ liệu trong các trường hợp:
- Để thực hiện nhiệm vụ quốc phòng, bảo vệ an ninh quốc gia, bảo đảm trật tự, an toàn xã hội, bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của cơ quan, tổ chức, cá nhân;
- Âm thanh, hình ảnh, các thông tin nhận dạng khác thu được từ các hoạt động công cộng bao gồm hội nghị, hội thảo, hoạt động thi đấu thể thao, biểu diễn nghệ thuật và hoạt động công cộng khác mà không làm tổn hại đến danh dự, nhân phẩm, uy tín của chủ thể dữ liệu;
- Trường hợp khác theo quy định của pháp luật.
Camera an ninh của cửa hàng thường rơi vào trường hợp đầu, với mục đích bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của chính cửa hàng và của khách.
Nhưng vẫn phải thông báo
Khoản 2 Điều 32 quy định trường hợp ghi âm, ghi hình theo khoản 1, cơ quan, tổ chức, cá nhân có trách nhiệm thông báo hoặc bằng hình thức thông tin khác để chủ thể dữ liệu biết được mình đang bị ghi âm, ghi hình, trừ trường hợp pháp luật có quy định khác.
Về mặt thực hành, đây là biển báo hoặc nhãn dán đặt ở nơi dễ thấy tại lối vào và trong khu vực có camera. Không cần thủ tục gì phức tạp, nhưng phải có và phải nhìn thấy được.
Không xin đồng ý không có nghĩa là không có nghĩa vụ
Đây là điểm hay bị hiểu nhầm. Việc được miễn xin đồng ý chỉ giải quyết vấn đề cơ sở pháp lý để thu thập. Ba nghĩa vụ còn lại trong Điều 32 vẫn nguyên vẹn.
Giới hạn mục đích sử dụng
Khoản 3 Điều 32 quy định dữ liệu cá nhân thu được chỉ được xử lý, sử dụng phù hợp với mục đích xử lý, không được sử dụng vào các mục đích trái pháp luật hoặc xâm phạm đến quyền, lợi ích hợp pháp của chủ thể dữ liệu.
Camera lắp vì mục đích an ninh thì dữ liệu dùng cho an ninh. Trích hình ảnh khách hàng đăng lên trang bán hàng để quảng bá, hoặc dùng để phân tích hành vi mua sắm phục vụ tiếp thị, là mục đích khác và cần cơ sở pháp lý riêng.
Thời gian lưu trữ có giới hạn
Khoản 4 Điều 32 quy định dữ liệu cá nhân thu được từ hoạt động ghi âm, ghi hình tại nơi công cộng, hoạt động công cộng chỉ được lưu trữ trong khoảng thời gian cần thiết để phục vụ mục đích thu thập, trừ trường hợp pháp luật có quy định khác. Khi hết thời hạn lưu trữ, dữ liệu phải được xóa, hủy theo quy định của Luật.
Cấu hình mặc định của nhiều đầu ghi là ghi đè khi đầy ổ cứng, tương đương một thời hạn lưu trữ tự nhiên. Điều cần tránh là chủ động sao lưu vô thời hạn các bản ghi cũ mà không có lý do gắn với mục đích ban đầu.
Bốn việc nên làm
- Dán biển thông báo có ghi hình tại lối vào và khu vực lắp camera;
- Ghi lại mục đích lắp camera trong một văn bản nội bộ ngắn;
- Đặt thời hạn lưu trữ cụ thể và cấu hình để hệ thống tự xóa sau thời hạn đó;
- Giới hạn người được xem lại bản ghi và ghi nhật ký mỗi lần trích xuất.
Việc cuối cùng đáng làm nhất, vì rủi ro thực tế lớn nhất với dữ liệu camera không phải là bị tấn công từ bên ngoài mà là bị trích xuất và phát tán từ bên trong.
Đọc thêm cùng chủ đề
- Lộ dữ liệu sinh trắc học phải báo trong bao lâu?
- Ứng dụng thu thập vị trí người dùng cần điều kiện gì?
- Dữ liệu sinh trắc học là những gì?
Căn cứ pháp lý
- Luật 91/2025/QH15 Điều 32
Bài viết dẫn chiếu văn bản đang có hiệu lực từ ngày 01/01/2026. Nội dung mang tính tham khảo, không thay thế ý kiến tư vấn cho từng trường hợp cụ thể.
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên chia sẻ ý kiến.